Bây giờ, cách thứ tám. Giả sử quý vị có một khoảnh khắc rảnh rỗi, nhưng quá ngắn để thiền Ánh Sáng (Thiên Đàng nội tại), thì quý vị có thể “trụ tâm vào giữa hai chân mày”. Như quý vị biết, đó là nơi nào, có lẽ là trung tâm trí tuệ, và hãy để tâm trí tập trung vào khoảng không gian trước khi mọi ý nghĩ khởi sinh. Quý vị biết chỗ đó mà ha. Trước khi mọi suy nghĩ bắt đầu, trước khi mọi ham muốn khởi lên, hãy trụ tâm vào đó. Có lẽ, theo thuật ngữ Phật giáo, chúng ta gọi đó là “tánh không”, “không gian trống”, hoặc “chỗ vô niệm”, những cách gọi như vậy, hay “cổng vô môn”. Và rồi, bất cứ hình ảnh nào xuất hiện trong tâm trí quý vị vào lúc đó, hoặc chính hình ảnh của quý vị, hãy để nó được lấp đầy bởi sinh lực vũ trụ. Hãy tưởng tượng như vậy. “Và rồi, quý vị “tắm” trong Ánh Sáng (Thiên Đàng nội tại) này, trong bản chất này của Vũ Trụ. Giống như đang tắm, nhưng không phải bằng nước, mà là tắm trong Ánh Sáng (Thiên Đàng nội tại) của vũ trụ, trong phước lành vũ trụ, và trong sự soi sáng.
Vì vậy, trong mọi hoàn cảnh, chúng ta luôn có thể tự soi sáng mình bằng cách tận dụng hoàn cảnh, bằng chính sự bận rộn của mình ngay lúc đó, và sống trọn vẹn trong hiện tại. Đó là trạng thái tốt nhất. Vì vậy, trong mọi sinh hoạt đời thường, chúng ta luôn có thể tu hành. Không cần phải nói: “Tôi không có thời gian… Tôi không thể ngồi xếp bằng”, đại loại vậy. Bất cứ khi nào có thể, quý vị làm theo cách đó. Và mỗi khi quý vị không thể, thì tu hành ngay trong công việc. Hãy biến công việc thành thiền. Hãy tập trung vào lực lượng đằng sau mọi công việc, đằng sau mọi hoạt động, đằng sau mọi chuyển động, khi đó, quý vị sẽ luôn tìm thấy điều gì đó để thiền. Và lúc nào cũng có dư dả thời gian. Bởi vì chúng ta có thể sử dụng thời khắc của mỗi một tình huống để tập trung. Hiểu rồi chứ? (Dạ hiểu.)
Bây giờ, cách thứ chín. “Quý vị có thể ví năm giác quan như năm màu sắc trên đuôi con công, rồi xòe rộng chúng ra khắp không gian”, xòe rộng đuôi công ngũ sắc ấy ra khắp vũ trụ. Hãy lấp chúng bằng màu sắc. Hãy lấp đầy vũ trụ bằng màu sắc. Những màu sắc đó tượng trưng cho năm giác quan của quý vị: Có lẽ là khứu giác, vị giác, xúc giác… Giờ đây, bởi vì màu đuôi công rất rực rỡ và đẹp đẽ, nên hãy để những màu sắc và vẻ đẹp ấy tan chảy trong chính mình. Và khi nào quý vị cảm thấy có một giới hạn, thì hãy xòe rộng chúng ra, cho đến khi không còn giới hạn nữa. “Trong trường hợp đó, quý vị xóa bỏ mọi ranh giới trong tâm trí, và như vậy, bất cứ điều gì tốt đẹp mà quý vị cầu chúc cho người khác sẽ trở thành hiện thực”. Đó là cách quý vị chuyển hóa lực lượng của mình thành vô hạn. Đó là cách quý vị ban lợi ích cho vô số chúng sinh, trở thành… người mang lợi ích cho những ai xung quanh, những ai tiếp xúc với quý vị, hoặc những ai quý vị cầu nguyện cho họ. Được rồi. Chúng ta tới đâu rồi? Cách thứ chín rồi, phải không? Khi tôi nói tự nhiên, thì dễ hơn. Nhưng khi phải tập trung diễn đạt ý nghĩa của trí huệ cổ xưa, và không muốn sai, thì phải dùng trí óc, và điều đó rất khó. Ngôn ngữ trí thức rất khó dùng.
Cách thứ mười: “Quý vị cũng có thể nhắm mắt, và cố gắng thấy bản thể bên trong của mình trong mọi chi tiết”. Như vậy, khi quý vị tập trung vào bản thể bên trong, “thì quý vị sẽ thấy Tự Tánh của mình”. Hãy cố gắng hiểu nếu có thể. Nếu phương pháp nào không phù hợp với quý vị, thì cứ bỏ qua.
Và cách thứ mười một: “Hãy đặt toàn bộ sự chú ý vào các dây thần kinh, và biết rằng chúng rất tinh tế, như sợi tơ sen bên trong hoa sen. Như vậy, quý vị sẽ chuyển hóa thân thể vật chất của mình”. Ý Ngài là, nếu tâm trí quá khó kiểm soát, thì hãy khiến nó tập trung vào một đối tượng thật tinh tế, như hệ thần kinh trong cơ thể. Vì quý vị chưa từng thấy chúng, nên tâm trí sẽ phải cố gắng tưởng tượng, và như vậy thì tốt cho nó. Như vậy, nó không còn thời gian để lang thang rồi làm bất cứ điều gì khác. Giả sử, có lẽ... Đối với nhiều người, cách phức tạp như vậy lại phù hợp. Vì không phải ai cũng giống nhau. Vì vậy, nếu mỗi người cố gắng tập trung, có lẽ họ sẽ sử dụng một cách tập trung khác, một hoàn cảnh khác.
Ở trên Hy Mã Lạp Sơn, có lẽ quý vị không cần những phương pháp phức tạp này. Quý vị chỉ nhìn vào tuyết… và rồi đông lại. Đông lại trong thời gian và không gian. Rồi tâm trí không thể đi đâu khác, bởi vì sau một thời gian, nó quen với sự trống rỗng, sự trắng xóa, và sự tĩnh lặng của núi. Không có gì ở đó để nó tưởng tượng. Sau một thời gian, mọi ham muốn, mọi khuôn mẫu thói quen trong tâm trí sẽ kiệt quệ, trống rỗng. Và nếu quý vị không nạp lại bằng báo chí, truyền hình, hay phim ảnh tiêu cực, thì sẽ giữ được ít nhất một nửa trạng thái trống rỗng. Đó là lý do nhiều Minh Sư ưa thích Hy Mã Lạp Sơn hoặc sa mạc.
Bản thân tôi cũng đã từng ở sa mạc. Nó rất đẹp, trong một thời gian, có lẽ khoảng hai tuần. Cho đến một ngày, trời trở nên rất lạnh, và tôi suýt ngất lịm. Rồi tôi phải chạy trở lại về nhà, vào thị trấn, không phải thành phố, mà là một nơi khác, một căn nhà. Bởi vì ở sa mạc nơi tôi ở, không có nhà, không có nước, không có điện. Có nước, nhưng chúng tôi phải đi xách về. Rất xa, khoảng hai cây số gì đó. Nước không có sẵn ngay từ vòi như thế này đâu. Và ở sa mạc đó chẳng có gì, chỉ có những bụi cây khô lác đác, và (người-thân-)chuột. Và, à đúng rồi, chúng tôi có cả (người-thân-)thỏ. (Người-thân-)thỏ sa mạc nhỏ xíu, quý vị không thể tưởng tượng nổi. Quý vị sẽ tưởng đó là (người-thân-)chuột! Đúng vậy, rất nhỏ, nhưng trông giống (người-thân-)thỏ. Giống như tôi, trông nhỏ bé nhưng tôi là… Tôi là con người. Có lẽ ở sa mạc không có nhiều đồ ăn, nên (người-thân-) thỏ càng ngày càng nhỏ hơn.
Vậy bây giờ, chúng ta xem tiếp. Cách thứ mười hai: “Hãy dùng tay bịt kín bảy lỗ trên đầu, và khi đó khoảng không giữa hai mắt sẽ trở nên bao trùm tất cả”. Quý vị biết điều đó có nghĩa là gì rồi, phải không? Tất cả những điều này đều quy về trung tâm trí huệ. Chỉ là cách diễn đạt khác nhau. Giống như tôi nói rất nhiều điều, nhưng cuối cùng đều quy về Pháp Môn Quán Âm. Tôi đi giảng nhiều đề tài khác nhau, bày ra nhiều “món ăn” hấp dẫn, nhưng cuối cùng chỉ cho một món duy nhất – Pháp Môn Quán Âm và Ánh Sáng (Thiên Đàng nội tại).
Bây giờ, cách thứ mười ba. Điều này dành cho những người có lẽ khó trụ tâm, nên cần dùng những phương tiện hỗ trợ khác nhau. Giống như đôi khi có người viết thư cho tôi, nói rằng họ rất khó tập trung vào Ánh Sáng (Thiên Đàng nội tại). Vì vậy tôi nói: “Vậy thì gãi nhẹ lên mắt trí huệ một chút, hoặc dùng móng tay hay cái ghim chạm nhẹ vào nó, nếu chịu được, nhưng đừng làm chảy máu. Đừng để chảy máu ở đây, chỉ cần chạm để nhắc mình nhớ”. Đó là một trong những phương pháp. Hoặc đôi khi… Thần Shiva không nói ở đây, nhưng tôi có nhiều phương pháp hơn thế. Ví dụ, khi tôi đi quanh đại điện, và thấy có người ngồi đó “nhập định” sâu, nhưng đầu cứ lắc qua lắc lại, thì tôi vỗ nhẹ vào luân xa đỉnh đầu của họ, thì lập tức họ tập trung trở lại. Nhưng phương pháp này, Thần Shiva không viết ra. Tôi sẽ nói với Ngài, Ngài cần “hiện đại hóa” thêm. Bởi vì thời xưa, có lẽ con người không ngủ nhiều như thời nay. Còn thời nay, có máy điều hòa, có máy sưởi, rất thoải mái. Nên con người trở nên quá thoải mái, vì vậy cần nhiều phương pháp hơn.
Vậy nên trong cách thứ mười ba, Ngài nói: “Nếu quý vị không thể trụ tâm”, trong lúc thiền, “thì có thể chạm nhẹ vào nhãn cầu, nhẹ như lông vũ. Và lúc đó có thể quý vị sẽ thấy Ánh Sáng (Thiên Đàng nội tại)”. Ừ, tôi nghĩ vậy. Nhưng tôi nghĩ quý vị nên dụi mắt thì đúng hơn, vì quý vị hay ngủ gật. Nếu chạm nhẹ như lông vũ, tôi nghĩ quý vị thậm chí chẳng hề nhúc nhích. Quý vị phải dụi mắt bằng cả găng tay và đủ thứ cơ. Điều Ngài nói là dành cho người thời xưa. Nhưng dù sao, quý vị vẫn có thể thử nếu không tập trung được. Nỗ lực mà quý vị dùng bằng ngón tay để chạm vào nhãn cầu “nhẹ như lông vũ” chắc chắn phải là sự tập trung rồi. Đó chỉ là một mẹo để kéo tâm trí tập trung trở lại. Cho nên cũng khá hay, ha? (Dạ phải.)
Khi tâm trí quý vị đã rối tung, chạy qua chạy lại từ Đức sang Mỹ, rồi về phòng tắm, rồi sang phòng ăn, mà nếu quý vị còn có thể tập trung đủ để đặt tay “nhẹ như lông vũ” dù bàn tay quý vị thô ráp, mà vẫn đặt được thì ít nhất quý vị đã quay lại với việc thiền. Vì vậy, tôi nghĩ vị Minh Sư đó rất thông minh; Thần Shiva rất thông minh. Ngài hủy diệt mọi thói quen xấu và sự phủ định, tiêu cực trong chúng ta bằng đủ mọi phương pháp.
Photo Caption: “Đứng Gác Cho Sự An Toàn Của Bạn”











